Nữ:
Sương dần chiều buông rơi,
Nắng còn vương bên núi đồi.
Non cao từng lớp xa mờ,
Chim bay về chốn xưa.
Thấp thoáng còn ai trên đường,
Tiếng cuốc rền vang núi rừng.
Nam:
Hỡi người thiếu nữ ơi,
Sao mãi (ớ) em chưa về?
Hay còn chờ đón ai,
Chung bước trên đường nương chiều?
Nữ:
Hỡi người chiến sĩ ơi,
Sương rơi dần trên vai người,
Thương anh mà em chưa về.
Nam:
Khi đường còn chưa xong,
Khi suối chắn ngang lối về.
Sương chiều rơi cứ rơi,
Tôi vẫn chưa về ai ơi.
Nam và nữ:
Ớ ơ ơ, ơ ơ ờ, ơ ơ hò vang,
Tiếng ca trên ngàn muôn hoa thắm lá,
Đường ta đi mai đây mùa hoa ban trắng xóa.
Ai còn nhớ chiều xưa, đất này đêm ngày vang lên tiếng cuốc,
Nhìn tương lai đêm lao động vun lên sức sống,
Cho xuôi ngược tình thêm thắm mãi, ơi A-chi ơi.
Ai còn nhớ chiều xưa, (nhớ chi à),
Nhớ con đường âm vang tiếng hát (nhớ chi a),
Có những người đi lên mở lối,
Cho xuôi ngược tình thêm gắn bó (ơi A-chi ơi).
Em hẹn một ngày mai,
Giữa mùa hoa trắng rừng,
Muôn chim cùng hót tưng bừng,
Em lại chờ đón anh.
Nhớ chiếc khèn mang theo mình,
Bên nhau lời ca tâm tình,
Trăng dần lên lưng nương,
Chiếu sáng khắp cả muôn đường,
Cho nhịp khèn tiếng ca,
Theo gió núi hòa vang xa.