Việt Nam đất nước ta ơi,
Mệnh mông biển lúa đâu trời đẹp hơn.
Cánh cò bay lả rập rờn,
Mây mờ che đỉnh Trường Sơn sớm chiều.
Quê hương biết mấy thân yêu,
Bao nhiều đời đã chịu nhiều thương đau.
Mặt người vất vả in sâu,
Gái trai cũng một áo nâu nhuộm bùn.
Đất nghèo nuôi những anh hùng,
Từ trong máu chảy lại vùng đứng lên.
Đạp quân thù xuống bùn đen,
Súng gươm vứt bỏ lại hiền như xưa.
Việt Nam đất nắng chan hòa,
Hoa thơm quả ngọt bốn mùa trời xanh.
Mắt em cô gái long lanh,
Yêu ai yêu trọn tấm tình thủy chung.