Ơi Pu-chom-xy (ơi Pu-chom-xy),
Đèo núi vút cao, vắt ngang lưng trời,
Chắn con đường bộ đội vào đồn thù.
Ơi Pu-chom-xy,
Bộ đội ta như có cánh bay,
Qua đèo mịt mù làn mây phủ trắng ngày đêm,
Ta yêu nước Lào có những bản mường đẹp mùa hoa Chăm-pa,
Ơi Pu-chom-xy, ơi Pu-chom-xy, Pu-chom-xy.
Ơi Pu-chom-xy (ơi Pu-chom-xy),
Đèo núi vút cao, vắt ngang lưng trời,
Mấy ai vượt về cùng những bản nghèo.
Ơi Pu-chom-xy,
Người Mường Khăm cuộc sống tối tăm,
Bao ngày đợi chờ đoàn quân về giải phóng rẫy nương,
Cho con suối trong uốn quanh bản mường đẹp mùa hoa Chăm-pa,
Ơi Pu-chom-xy, ơi Pu-chom-xy, Pu-chom-xy.
Pu-chom-xy ơi (ơi Pu-chom-xy) ơi pì noọng ơi (Y-xa-ra),
Súng thép vác vai bộ đội ta (à a) anh dũng,
Đã vượt đèo cao lưng trời như tiếng quân giữa biển mây,
Các anh về mây mù vời tan ơi bộ đội ơi.
Bao bản mường sướng vui ơi pì noọng ơi,
Suốt đêm nay hội mừng chiến công Pu-chom-xy
Pu-chom-xy ơi (Pu-chom-xy ơi Pu-chom-xy),
Chiến thắng bộ đội về mở đường,
Vượt bao đèo qua Pu-chom-xy như đi trong mây,
Thắng giặc rồi về cùng bản mường mở hội rộn ràng ơi pì noọng ơi.
Kết:
Ơi Pu-chom-xy, ơi Pu-chom-xy, Pu-chom-xy,
Pu-chom-xy, ơi pì noọng ơi.