Pháo lên đường băng ra tiền phương,
Vai sắt mang voi, chân đạp ngọn dốc núi.
Mà lòng dân là bệ phóng cho ta bay,
Và biển lúa vàng, dừa tơ chen bóng,
Pháo ta xuyên sâu hang ổ giặc giữa ban ngày.
Pháo lên đường, dô hò, dô hò,
Pháo lên đường, dô hò dô.
Vòm trời quê hương (pháo lên đường băng ra tiền phương),
Mênh mông trăng sao (vai sắt mang voi, chân đạp ngọn dốc núi),
Như đón ta vào (mà lòng dân là bệ phóng cho ta bay),
Trận địa sớm hôm (hò dô, hò dố, hò dô, hò dố),
Dù đường trơn lầy lội (ớ dô, ơ dô, ớ hò),
Lửa trùm xe băng tới (ớ dô, ơ dô, ớ hò).
Ta mang trong tim,
Những xóm làng đầm ấm,
Những mái trường yên vui,
Đây dấu tội ác xâm lăng, nấu căm hờn.
Pháo lên đường băng ra tiền phương,
Đưa pháo ta đi, căm thù giục xốc tới,
Dù đèo cao, vượt ngàn dốc ta băng qua,
Dội ngàn cơn bão lửa xuống đầu quân cướp Mĩ,
Đáp tiếng mẹ già và tiếng em thơ.
Kết:
Pháo lên đường, băng ra tiền phương,
Pháo lên đường, băng ra tiền phương.