1-
Sơn Dương ơi Sơn Dương,
Mảnh đất tôi yêu, đất mỏ tôi yêu,
Cho dù hôm nay còn gió sớm mưa chiều.
Sơn Dương ơi Sơn Dương,
Còn nhớ năm xưa, giữa miền hoàng vu,
Bữa cơm sắn ngô trên vùng đất lạ,
Tàu lá lót mình đêm lạnh rừng khuya.
Nhớ chăng em, có phải đời ta,
Đã gắn liền với đất mỏ thân yêu.
Năm xưa trên Sơn Dương,
Dựng lấy quê hương với mỏ yêu thương,
Khi đàn chim xa từ bốn hướng bay về.
Em nghe trong âm vang,
Nhà máy ta reo, cố ngàn gian lao,
Cánh tay sớm khuya khơi nguồn thiếc về.
Màu thiếc sáng ngời hay nụ cười tươi,
Mắt em vui, có phải niềm vui,
Tuy chưa nhiều nhưng đã nặng tin yêu.
2-
Khi mang trong tim ta,
Tình nghĩa quê hương với mỏ thân thương,
Khi mùa hôi rơi và sóng gió cuộc đời.
Sơn Dương ơi Sơn Dương,
Đường vẫn đi xa, vất vả chưa qua,
Máy reo máy reo như giục tấm lòng,
Mùa thiếc sáng ngời hay dạ thủy chung.
Nhớ chăng em có phải ở đây,
Giữ ước hẹn ta hiến tuổi thanh xuân.
Sơn Dương ơi Sơn Sương,
Màu thiếc long lanh vẫn soi,
Tấm lòng người thợ mỏ quê tôi.