Rừng núi Tây Nguyên ơi,
Quê ta trẻ lại rồi,
Núi đồi đang vươn vai,
Sau giấc ngủ dài, thức dậy trong màu áo mới.
Kìa bao sông bao suối,
Từ ước mơ thần thoại,
Ngược dòng đang leo núi,
Tắm mát đất cùng người,
Gặp Ea Kao, Ea Uy,
Gặp sóng reo trên núi.
Tây Nguyên ta ơi, nắng cháy nương đồi,
Hôm nay nước đã đến,
Thay đổi cả cuộc đời,
Muôn xa có tiếng hát,
Hòa tiếng cồng reo vui.
Bưng bát cơm thơm do tay ta gieo trồng,
Không quên ơn người đầu tiên đi tìm nguồn nước,
Tôi khắc lên bờ mương đá tên bao con người,
Mang mồ hôi, chất xám tô đời thêm xanh tươi.
Vang mãi câu ca xưa về Tây Nguyên anh hùng,
Hôm nay thêm một bài ca tuyệt vời hùng tráng,
Vang khắp không gian rung động mặt nước trên hồ,
Bao đời sau vẫn hát về nguồn nước năm xưa,
(1) Bao đời sau vẫn hát về nguồn nước năm xưa,
Bao đời sau vẫn hát về nguồn nước năm xưa.
(2) Nào hát lên em, cồng đánh vang lên
Hòa bài ca hoa nước, trời Tây Nguyên.