Ơi em yêu, giấc ngủ gọi em ,
Đi đi thôi, đừng thức thâu đêm,
Em trong tranh nở mãi nụ cười,
Và mắt em trông vời vợi,
Sưởi ấm vui lòng anh.
Em yêu ơi, trăng đã về khuya,
Ngôi sao đêm, lặng ngắm đôi ta,
Em trong tranh vẫn nở nụ cười,
Cùng với anh quên cực nhọc,
Và sớt chia niềm vui.
Hỡi em yêu thấu chăng nỗi lòng,
Anh đang mãi thức vì nghĩ suy,
Hỡi bản đồ án vẫn dang dở,
Ôi bao ray rứt trong lòng anh.
Nơi công viên hay những dòng kinh,
Khi đêm buông, điện sáng lung linh,
Trên kinh xanh, ánh điện tràn về,
Gọi nước xôn xao tràn trề,
Dòng nước nuôi đồng quê.
Bóng đêm dần khuất nơi chân trời,
Với bản đồ án đã vẽ xong,
Để ngăn dòng thác, xây thủy điện,
Đem bao ánh sáng đến ngàn phương.
Nơi công viên hay những dòng kinh,
Khi đêm buông, điện sáng lung linh,
Trên kinh xanh, ánh điện tràn về,
Gọi nước xôn xao tràn trề,
Dòng nước nuôi đồng quê.
Hỡi em yêu biết chăng tấm tình,
Anh đang mãi ngắm từng lứa đôi,
Dưới ánh điện sáng soi quanh hồ,
Ôi bao hạnh phúc trong lòng anh.