Trời cao Tây Nguyên có cánh chim bay là chim kơ-tia,
Bay đi nơi đâu nối cánh từng đàn họp thành từng đoàn,
Chim, chim ơi suối mát rừng thông là quê hương ta,
Chim bay xa nhớ thăm cành hoa bên rừng.
Người dân Tây Nguyên nhớ cánh chim bay là chim kơ-tia,
Chim bay đi không mỏi cánh giữa rừng vì đường còn dài,
Chim bay trên dốc núi đầu non T'rinh ta ơi,
Nghe t'rưng ca, suối ca như hội mùa (ơ).
Núi rừng ơi, có thấy rừng che bóng lũ làng (mà),
Lũ làng trồng cây xây núi,
Rừng núi ơi, có con chim về báo lũ làng (mà),
Lũ làng tên ná sẵn sàng, giữ làng giữ buôn (ê).
Kơ rơ tốc, kơ rơ tốc, chim rừng đâu đó,
Nghe tiếng chim rừng líu lo, hai cánh chim tắm bên bờ suối.
Kơ rơ tốc, kơ rơ tốc, chim rừng tung cánh,
Xanh thắm núi rừng bao la, hai cánh chim bay qua giữa trời,
Trời của ta, đất nước của ta.
Kết:
Trường Sơn ai qua dốc đứng cao cao, càng lên cao cao,
Quanh năm sương đêm gió núi lạnh lùng, đường rừng trập trùng,
Đây Tây Nguyên chiến đấu bền gan dầu trong gian nan,
Ai nghe chăng chiến công lừng vang núi rừng.
Người dân Tây Nguyên nhớ cánh chim bay là chim kơ-tia,
Bay đi thênh thang đuổi gió bạt ngàn mà lòng rộn ràng,
Nay mai đây nắng ấm tràn lên màn đêm xua tan,
Chim say sưa hát vang đón mặt trời lên, hát vang đón mặt trời lên.