NHỚ VỀ MẸ SUỐT
Tìm lại mái chèo mẹ chèo ngày xưa (Đò đưa đò đưa)
Tìm lại con thuyền mẹ hát đò đưa.
Qua sông qua sông Nhật Lệ,
Quân đi quân đi tháng ngày.(Đò đưa về bến)
Tìm lại dấu chân mẹ đi sớm tối,
Từng bậc xuống lên mặn chát lời ru.
(Đò đưa đò đưa…)
Thương yêu cát in hình mẹ,
Ngõ quê xôn xao nắng vàng.
Nước non tình mẹ vẫn chẳng nhạt phai,
Vẫn đây hàng dừa mẹ trồng năm xưa.
Bây chừ bóng dừa tỏa mát dòng sông
Như dừa thương mẹ ngọt mát chờ mong.
(Đò đưa, đưa đò…)
Đò đưa con về với mẹ,
Tìm tới yêu thương cuộc đời,
Đò đưa con về với mẹ,
Mà thấy yêu thêm Quảng Bình,
Mà thấy yêu thêm Quảng Bình.
Lặng nhìn lá trầu và bình vôi trắng (Đò đưa đò đưa)
Chợt thoảng gió nồm gọi mát hàng cau.
Biết khi qua sông Nhật Lệ,
Mẹ không quên mang gói trầu. (Đò đưa về bến…)
Giờ về mái nhà tình làng nghĩa xóm
Một màu ngói tươi điện thắp niềm vui
Không nguôi nhớ thương về mẹ,
Hy sinh vì nước quản gì.
Nước non tình mẹ, vẫn chẳng nhạt phai,
Vẫn đây hàng dừa mẹ trồng năm xưa.
Ra vào khơi lộng trời đất bình yên
Thoả lòng của mẹ đẹp lắm Bảo Ninh.
Đò đưa, đưa đò… à… a… đưa đò…
Đò đưa con về với mẹ,
Tìm tới yêu thương cuộc đời,
Đò đưa con về với mẹ,
Mà thấy yêu thêm Quảng Bình,
Mà thấy yêu thêm Quảng Bình
À… à… đò đưa con về với mẹ.
À… à… đò đưa con về với mẹ.
Dạt dào tình thương.