Nhịp cầu nối những bờ vui

Bản nhạc

NHỊP CẦU NỐI NHỮNG BỜ VUI



Chiếc cầu là nơi hò hẹn của đôi ta
Đêm trăng sáng trên cầu anh thổi sáo
Đêm trăng sáng chân cầu em giặt áo
Nhịp cầu nối những bờ vui.

Anh vào bộ đội làm cầu treo qua suối
Anh bắc cầu phao qua khúc sông sâu
Anh nối nhớ thương bằng những nhịp cầu.

Những chiếc cầu ngày đêm bom dội
Vẫn nguyên vẹn đứng bên lửa khói
Những chiếc cầu vẫn nối hai quê
Để đêm trăng sáng chân cầu em giặt áo.

Anh lại về đây sau ngàn ngày chiến đấu
Ngồi trên cầu thổi sáo đón em........

Bình luận (2)

  1. ThanhNguyễn
    Nhạc sĩ Văn An sinh ngày 5-5-1929, tại Nam Định, nhưng tuổi thơ lại gắn bó với xứ sở quan họ Bắc Ninh, rồi vào bộ đội năm 17 tuổi. Anh hưởng thụ truyền thống âm nhạc từ người cha mê đàn bầu và người anh mê chơi guitar. Âm nhạc dân gian và âm nhạc lãng mạn Pháp cứ giăng mắc vào hồn anh. Có lẽ vì thế mà sự nghiệp âm nhạc cách mạng của anh lại luôn thấm đẫm chất trữ tình. Có thể nói, Văn An đã “mềm hóa” những bài hát anh viết về đề tài chiến tranh, cách mạng để gieo vào lòng người những tình cảm ngọt ngào, lắng đọng khó nhạt phai. Ngay cả khi viết về một đề tài tưởng là rất dễ khô khan như “Lá cờ Đảng”, Văn An vẫn chọn được những giai điệu mềm mại, ân tình: “Với Dân giữ vẹn tròn chữ Hiếu, với Đảng vẹn tròn niềm tin yêu. Trọn đời lòng ta gắn bó, sắt son bước theo bóng cờ”...
    Cũng như nhiều nhạc sĩ cùng thời, Văn An không được đào tạo cơ bản ở một trường âm nhạc nào, nhưng họ đã tự học mà thành. Khi được điều về tham gia đoàn Văn công Quân khu Việt Bắc, anh chơi đàn guitar và Accoocdeon. Mãi đến năm 1957, anh mới được cử đi học một khóa đào tạo sáng tác âm nhạc của Tổng Cục Chính Trị tổ chức do giáo sư của Triều Tiên hướng dẫn. Đó cũng là khóa học của nhiều nhạc sĩ nổi tiếng như Nguyễn Văn Tý, Nguyễn Văn Thương, Nguyên Nhung, Vũ Trọng Hối, Lương Ngọc Trác, Trọng Loan...
    Anh nói, chính khóa đào tạo ngắn ngủi đó lại có tác động rất lớn đối với sự nghiệp sáng tác của anh. Và từ đó anh biết lựa chọn cho mình một ngôn ngữ âm nhạc riêng, đó là chất trữ tình kết hợp dân gian và hiện đại khúc chiết, giản dị. Và hơn thế nữa, anh quan tâm đến những lời ca đẹp bằng cách tìm kiếm những bài thơ hay, giàu hình ảnh đẹp.
    Nhiều bài hát anh phổ thơ đã thực sự chắp cánh cho bài thơ bay bổng, điển hình là bài “Nhịp cầu nối những bờ vui” (thơ của Phan Văn Từ): “Chiếc cầu là nơi hò hẹn của đôi ta/ Đêm trăng sáng trên cầu anh thổi sáo/ Đêm trăng sáng chân cầu em giặt áo/ Nhịp cầu nối những bờ vui”. Một bài thơ dài nhưng anh chỉ chọn lại hơn 10 câu cho bản nhạc của mình. Tôi đã được đọc trọn bài thơ ấy khi nhà thơ Phan Văn Từ nhờ tôi biên tập cho tập thơ đầu tay của anh, tôi đã ngạc nhiên về tài “biên tập” của người nhạc sĩ tài hoa. Tôi khuyên nhà thơ Phan Văn Từ nên in lại bài thơ đúng như nhạc sĩ Văn An đã “biên tập”. Nhà thơ vui vẻ đồng ý, và bài thơ đã được khai sinh lần thứ hai, mà bà đỡ chính là nhạc sĩ Văn An.
    Có thể nói thật nhiều về người nhạc sĩ tài hoa và ấm áp Văn An, nhưng anh lại là một người vốn kiệm lời. Có thể nói nhiều về những bài hát của anh, nhưng những bài hát ấy đã và đang xây tổ trong lòng người. Anh là một nhạc sĩ lặng lẽ dâng hiến cho đời những bài ca đi cùng năm tháng. Một người nhạc sĩ suốt đời ở trong căn hộ tập thể nhỏ bé, nhưng tâm hồn thì luôn mở ra cùng nhân gian rộng lớn. Nhà nước vinh danh anh bằng giải thưởng Nhà nước về Văn học nghệ thuật đợt đầu tiên, còn anh thì lặng lẽ ra đi sau 13 năm chống chọi với căn bệnh hiểm nghèo, hưởng thọ 83 tuổi. Đó là Văn An, người nhạc sĩ trọn đời “nối những bờ vui” cho những cuộc đời bằng âm nhạc.
    Bài viết này thay nén nhang thơm vĩnh biệt anh...
    Nguồn: QĐND
  2. Hải Vân
    Rất hào hùng, hoành tráng