Người trồng rừng lên biên giới,
Không tính ngày kể tháng anh đi,
Người trồng rừng lên núi cao,
Núi nào cao cao mà anh chẳng tới,
Chứ đồi nào xa xa mà chẳng có dấu chân anh.
ĐK (x 2):
Rừng của ta, núi của ta,
Biên giới này của ta ngàn đời nở hoa,
Ta yêu rừng tha thiết,
Yêu hoa hồi, yêu hoa quế,
Mùa hạnh phúc đang lên.
Đây bạch đàn, kia thông ba lá,
Rừng cho ta tương lai sáng tươi.
Kết:
Rừng của ta, núi của ta,
Biên giới này của ta ngàn đời nở hoa,
Ta yêu rừng tha thiết.
Viên đạn thù bắn lén,
Một cành non bỗng lìa rừng,
Người trồng rừng thương lắm.
Tay cầm súng lên điểm cao,
Người trồng rừng lên biên giới,
Thay áo mới cho rừng, cho rừng, rừng ơi, rừng ơi.