Hỡi Pô Kô ơi, dòng sông mênh mông,
Đôi bờ cây xanh biếc, nước chảy xiết sâu thẳm,
Qua tháng ngày hỏi sông ơi có biết,
Anh lái đò tên gọi A Sanh, A Sanh.
1-
Ngày đêm anh lái đò trên sông,
Dù gian nguy vẫn vững tay chèo,
Đò anh đưa bao người đi đánh Mĩ bao năm ròng,
Chiến tuyến đây thầm lặng nhịp chèo lập công.
Giữa sông sâu đẩy lùi sóng dữ,
Mắt sáng ngời ngọn lửa căm thù,
Mỗi chuyến đò một trận chiến thắng,
A Sanh ơi đẹp mãi chiến công.
2-
Dòng Pô Kô sáng ngời tên anh,
Làng buôn ca hát ngợi tên anh,
Dù sông kia có cạn, dù non kia có khi mòn,
Tấm gương anh không mờ, đời đời rực sáng.
Những tháng ngày gội mưa tắm nắng,
Với con đò một lòng đánh giặc,
Đôi tay chèo cùng sông kháng chiến,
Nước mênh mông lời thề A Sanh.
Kết:
Non cao đâu bằng, sông sâu đâu sánh,
Hờn căm chất nặng tim anh,
Thề quyết giữ núi rừng Tây Nguyên.
Hỡi Pô Kô ơi, dòng sông mênh mông,
Đôi bờ cây xanh biếc, nước chảy xiết sâu thẳm,
Qua tháng ngày hỏi sông ơi nhớ hết,
Bóng dáng người lái đò A Sanh, A Sanh, A Sanh.