Người chiến sĩ áo trắng

NGƯỜI CHIẾN SĨ ÁO TRẮNG

Sáng tác: Hà Té.
Trình bày: Thanh Hoa
**********************

1-
Người Chiến sĩ áo trắng
Quên mình thức suốt đêm thâu
À à a á a à à a á à…
Đêm đêm người bệnh trong giấc em ru.
Ai thoáng đi nhè nhẹ lướt,
Quản gì đêm đông giá rét.
À à a á a à à a á à…
Lương y mang tình mẹ hiền,
Chiến thắng bệnh tật giành lại sự sống
Tới muôn người với muôn nụ cười.
Ôi mến yêu người chiến sĩ áo trắng!

2-
Kìa trên núi xa xa.
Thấp thoáng mấy tà áo trắng như mây
Chị em ơi…….ới ời,
Trông theo đoàn quân y tế ra đi,
Khắp nơi trên bản Mường xa,
Toàn dân đang chờ đón.
Á a à á a á a à à a á à…
Ta yêu xây cuộc đời,
Tới bốn phương trời ta đi tới…,ớ ơ
Khắp núi rừng với tiếng khèn,
Nhẹ gió bay tà áo trắng trên núi cao….

Bình luận (4)

  1. ThanhNguyễn

    - Xin trân trọng gửi đến các thầy thuốc lời chúc sức khoẻ nhân ngày Thầy thuốc Việt nam. Mong các bác sỹ luôn mạnh khoẻ để cống hiến được nhiều tâm huyết và sức lực cứu chữa người bệnh.

    Trân trọng chúc mừng những ai đã đang và sẽ làm người thầy thuốc - một nghề nhân đức và cao quý.

    - Mong rằng ngày nào cũng là một ngày đầy ý nghĩa với các thầy thuốc, như ngày hôm nay! Mong rằng các thầy thuốc luôn là biểu tượng của sự tin cậy, niềm hy vọng và sức khỏe!

    - Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam năm nay xin gửi lời chúc tốt đẹp nhất đến các bạn đã và đang trong ngành y tế một ngày nhiều tình yêu và tạ ơn!

  2. Ngọc Thạch
    Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam, xin chúc tất cả các thầy thuốc làm việc trong mọi lĩnh vực của ngành y tế dồi dào sức khỏe, nâng cao y thuật và y đức hoàn thành sứ mệnh thiêng liêng mà nhà nước và nhân dân đã giao phó. Xin cảm ơn đễn các thầy thuốc từ y tế dự phòng đến khám chữa bệnh đã nâng cao sức khỏe, đẩy lùi bệnh tật, cứu sống hàng vạn sinh mạng người dân. Chúng tôi luôn yêu quí và tin tưởng các thầy thuốc VN.
  3. ThanhNguyễn
    (Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam)
    NGƯỜI CHIẾN SĨ ÁO TRẮNG

    Ở nơi đây dẫu không là chiến tuyến
    Không đạn bom, không lô cốt, chiến hào …
    Ở nơi đây mạch sống cứ dâng trào
    Em chiến đấu với tử thần hung ác
    Bằng trách nhiệm và niềm tin ủy thác
    Của bao người. Vì sự sống thiêng liêng
    Chẳng ưu tư và vướng bận ưu phiền
    Mọi nỗ lực để khơi mầm sự sống
    Em phải đứng dưới ngọn đèn rát bỏng
    Căng mắt tìm từng mạch máu, thần kinh
    Điều khiển lưỡi dao khéo léo tài tình
    Em bóc tách từng khối u, từng vết thương mưng mủ
    Những lúc ấy em gạt bỏ bên đời nhiều thứ
    Chỉ một lòng vì sự sống mà thôi !
    Ai hiểu nỗi nhọc nhằn, vất vả của em tôi ?
    Người chiến sĩ lặng thầm màu áo trắng
    Nếu tai biến, người nặng lời quở mắng
    Biết đâu em cũng dằn vặt nỗi đau
    Tôi thấy em trong đôi mắt quầng sâu
    Đang lặng lẽ rơi từng dòng lệ nóng
    Em khát khao đem tình thương cháy bỏng
    Hiến tuổi xuân vì sự sống bao người
    Tuổi em giờ đã xấp xỉ bốn mươi
    Vẫn lặng lẽ, quẩn quanh bên phòng mổ
    Ở ngoài đời người ta có đôi, có chỗ
    Còn em tôi vẫn lẻ bóng bên đường
    Có chút gì vừa tội, vừa thương
    Người chiến sĩ âm thầm, màu áo trắng ...
    (ST)
  4. danmoi
    Tôi được đọc bài “Áo trắng thời lửa đạn” của nhà báo Yến Trinh trên báo Tuổi Trẻ, trong đó tác giả ghi lại những câu chuyện cảm động của các “Chiến sĩ áo trắng thời hoa lửa” trong 1 cuộc gặp mặt của hơn 2000 cán bộ chiến sĩ áo trắng dịp kỷ niệm 30 tháng 4 năm 2005 ấy: “Trên đầu là đạn bom, dưới chân là chông gai, nhưng với những người thầy thuốc ngày ấy, khó khăn không là gì khi trước mắt họ là những thương binh đang chờ cứu sống. Không chỉ dũng cảm, người bác sĩ - chiến sĩ giữa chiến trường còn phải mưu trí, sáng tạo.
    Nhiều cán bộ y tế phải lấy rau củ, trái cây, chim, thú rừng làm lương thực, thức ăn cho bệnh binh. Nhường cơm sẻ áo cho thương bệnh binh đã trở thành những hoạt động thường nhật của những chiến sĩ áo trắng thời đó”.
    Bác sĩ Trương Văn Việt - hiện là giám đốc Bệnh viện Chợ Rẫy - kể: “Còn nhớ những ca căng nilông mổ dã chiến giữa rừng hay lội bì bõm dưới lớp bùn trong hầm. Kim thì chích từ người này sang người khác, từ ngày này sang ngày khác nên lụt nhách. Chích xong là nấu khử trùng rồi đem ra mài. Bác sĩ phẫu thuật phải rang muối, pha huyết thanh truyền cho bệnh nhân. Chuyện bác sĩ lấy máu mình truyền cho bệnh nhân là bình thường…”. Với dược sĩ Lê Minh Điểm, lần chôn đồng đội hi sinh là cuốn phim quay chậm đau đáu trong ký ức của ông suốt 33 năm qua: “33 năm trước, Tú Quyên 24 tuổi. Cô ấy là người Hà Nội chính gốc và là dược sĩ rất trẻ.
    Trên đường đến nơi tập kết, Quyên ghé đơn vị của tôi thì bị sốt rét. Tôi khuyên Quyên ở lại chữa bệnh nhưng Quyên nhất quyết phải đến điểm tập kết để khỏi phiền bạn bè và không ảnh hưởng công việc chung. B52 ném bom ngay điểm tập kết, Quyên bị một mảnh bom xuyên qua phổi.
    Lúc hấp hối, Quyên nguyện được chôn xác hướng đầu mình về phía Bắc quê hương. Chúng tôi bọc thi thể Quyên trong một cái võng rồi mang ra rừng chôn. Nhưng tội cho Quyên quá, sáng hôm ấy trời đổ mưa sụt sùi. Không thấy mặt trời, chúng tôi không xác định được đâu là hướng Bắc. Đành đào một cái huyệt rồi chôn Quyên trong mưa gió”. Một bác sĩ khác kể: “Tôi làm sao quên được hình ảnh cô y tá trẻ đồng đội của tôi dìu anh thương binh đi tránh bom, địch lần theo vết máu bắn chết cả hai. Không có sự hi sinh nào giống sự hi sinh nào, nhưng tất cả đều chung một mục đích: ngày hòa bình”. Dù NS Hà Té sử dụng sáng tạo chất liệu “Việt Bắc” song chủ đề chính là ngợi ca những tấm gương sáng, những gương hy sinh lẫm liệt của các “Chiến sĩ áo trắng” thời hoa lửa. Một giọng hát trong vắt (thời kỳ đầu) của NS Thanh Hoa càng làm cho tôi thêm biết ơn các liệt sỹ.