1-
Người đi về núi Hồng Lĩnh,
Bạn ngược xuôi dòng Lam Giang,
Tôi qua lại chợ Mới Trang,
Vui chuyến đò ngang tưng bừng Cửa Hội.
Nhớ những ngày bom đạn dội,
Đời một nắng hai sương,
Đôi bờ trọn một tình thương,
Mối tình quê hương lưu luyến,
Không sức nào lay chuyển.
ĐK:
Chứ đây Sông La đôi bờ dân làng,
Còn rạng soi bao gương cách mạng,
Nay quê ta đất trời huy hoàng,
Trọn niềm tin non nước vinh quang,
Nặng nghĩa tình non nước vinh quang.
2-
Mùa trăng về gió lồng lộng,
Giọng đò đưa dòng mênh mông,
Câu ví dặm đổ lên cao,
Thương mến làm sao quê mình Nghệ Tĩnh.
Người Sông Nghèn vui chuyện lạ,
Đời đổi thay như ước mơ,
Núi san rộng chặn lòng sông,
Cho đồng xanh tươi ngô lúa,
Thỏa muôn lòng mong đợi.
(ĐK)
3-
Mùa trăng về gió lồng lộng,
Giọng đò đưa dòng mênh mông,
Câu ví dặm đổ lên cao,
Thương mến làm sao quê mình Nghệ Tĩnh.
Nước non này đang rộng mở,
Đồng ruộng trũng máy reo ca,
Kia công trường vui rộn rã,
Phố phường quê ta tỏa sáng,
Những mái nhà cao vời.
(ĐK)