Ngày về

NGÀY VỀ

Sáng tác: Lương Ngọc Trác
Thơ Chính Hữu
Trình bày: Quang Hưng
*****************************

 

Có đoàn người lên đóng trên rừng sâu
Đêm nay mơ thấy tiến về Hà Nội
Bao giờ sẽ về?
Phố phường xưa gạch ngói ngang đường
Ôi hôm nay họ nhớ mái nhà hoang
Bức tường đổ điêu tàn ngày xưa trấn ngự
Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa
Cả đô thành nghi ngút cháy sau lưng
Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng
Hồn mười phương phất phơ cờ đỏ thắm
Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa
Mái đầu xanh thề mãi tới khi già
Phơi nắng gió. Và hoa ngàn cỏ dại
Nghe tiếng kèn của những người Hà Nội
Trở về, trở về, chiếm lại quê hương
Nguy nga sao cái ngày ta lên đường

Súng chuốt gươm lau, mắt ngời sáng quắc
A ha! Nhà xiêu mái sập
Xác oan cừu ngập lối chân đi
Gạch ngói xưa mừng đón gót lưu ly
Bước căm giận xéo quân thù lớp lớp
Mịt mù khói ngợp
Cờ máu huy hoàng
Phất nắng
Ôi bài chiến thắng reo vang.

 

Bình luận (3)

  1. Anh Việt Tú

    Chính Hữu( 1920- 2007) tên khai sinh là Trần Đình Đắc, quê ở Hà Tĩnh. Là nhà thơ hoạt động thời kỳ chống Pháp và chống Mỹ. Thơ ông không nhiều nhưng đặc sắc, nhiều bài cảm súc dồn nén.

    Tác phẩm chính: Đồng chí(1948 ), Đầu súng trăng treo(tập thơ ), Ngọn đèn đứng gác( thơ) , Thơ Chính Hữu( tập thơ ), Ngày về(thơ ),....

  2. Đức Lan
    Vào thời gian khó khăn nhất của cuộc kháng chiến, có 2 tác phẩm âm nhạc thể hiện sự tin tưởng vào chiến thắng cuối cùng là "Tiến về Hà Nội" của Văn Cao, và "Ngày về" của Lương Ngọc Trác - Chính Hữu. Chúng ta đã chiến thắng. Nhưng cách chiến thắng thì Văn Cao tiên đoán đúng hơn.
  3. Trần Trung
    Trần Trung
    Bài hát cực kỳ hay không chỉ vì lời thơ của Chính Hữu vốn hay quá rồi, mà nhạc điệu hùng tráng của nhạc sĩ tài hoa Lương Ngọc Trác phản ánh đúng cung bậc tâm trạng của những người con Hà nội, và nói chung là những người trai đất Việt những năm đầu rời đô thành lên chiến khu sống cuộc đời chinh chiến gian khổ nhưng cực kỳ lạc quan, tin tưởng vào ngày chiến thắng trở về Thủ đô yêu dấu. Tôi nhấn mạnh điều này vì đã có một thời người ta ấu trĩ đến mức phê phán bài thơ này lạc quan "tếu "(!)Nhưng đã là Ngọc thi dù có bị bụi che phủ, Ngọc vẫn sáng và hơn nữa, tôi xin phép nhắc lại câu nói của Người xưa: " Ngọc bất Trác bất thành khí, Nhân bất học bất chi lý " . Xin cảm ơn Nhạc sĩ Lương Ngọc Trác và Nhà thơ Chính Hữu đã để lại cho đời áng thi ca bất hủ xứng đáng đi mãi cùng non sông đất nước ta .