(Thơ : Triệu Nguyên Phong)
Qua cơn mưa dài xứ Huế
Hoàng hôn ủ nắng bên trời
Mây trôi ngọn nguồn hư huyễn
Ru hồn cỏ đá rêu phong
Sông Hương pha chiều tím tím
Thuyền ai đó đợi chờ ai?
Ngày lên thông reo núi Ngự
Chùa xa, chùa xa chợt động lời chuông
Vương buồn ẩn chứa mắt nâu
Cung phi một đời trầm mặc
Khỏa tay xuống dòng sông vắng
Nổi trôi vớt lại bóng mình.
Lối xưa, lối xưa ai về Vĩ Dạ
Vô tình thở chút hương cau
Thi nhân ơi có còn duyên nợ
Đi tìm ngọc dưới đáy sông sâu.