Neo đậu bến quê

NEO ĐẬU BẾN QUÊ



Câu đò đưa thầm gọi
Tôi ghé về tuổi thơ
Người xưa đâu xa vắng
Ai đưa tôi qua đò

Ngô mướt dài bãi quê
Gió chiều chiều dịu mát
Đàn trâu chậm ngoài đê
Vẫn đi về lối cũ

Xuống đò một mình tôi
Với dòng sông tuổi thơ
Và một giọng đò đưa
Vẫn neo đậu bến xưa

Lang thang đi bốn phương trời
Nay về sông quê tắm mát
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Người ơi, đục trong nhục vinh hỡi người

Lang thang đi bốn phương trời
Nay về tắm mát sông quê
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Đục trong nhục vinh hỡi người

Câu đò đưa thầm gọi
Tôi ghé về tuổi thơ
Vầng trăng non ngơ ngác
Theo tôi đi chân trần

Cây đến thì trổ hoa
Chuyến đò đầy rời bến
Em hát rằng đến duyên
Em lấy chồng năm ấy

Hát lại giọng đò đưa
Như mẹ ru hồn tôi
Điệu buồn và điệu thương
Sao cháy lòng đến thế

Sông Lam biết khi mô cho cạn
Như tình quê hương trong tôi
Sông Lam biết khi mô cho cạn
Người ơi! đục trong câu hát chạnh lòng

Người về neo đậu bến mô
Hồn tôi bên quê neo đậu người ơi…..

Bình luận (0)