1-
Hôm xưa ta mở đường,
Kéo pháo đánh Điện Biên,
Ơ các đồng chí tiến nhanh lên!
Bất chấp hết ngày đêm,
Phá núi đắp đường lên,
Pháo ta đã tới nơi rồi.
Nơi đây chúng ta đã đêm ngày,
Cùng nêu cao quyết tâm,
Đắp con đường vinh quang này.
Đây bao người con yêu dấu,
Sẵn sàng đem xương máu,
Xây đắp cho thắng lợi Điện Biên.
Vết bánh xe ta đi,
Nối tiếp trên con đường,
Về Điện Biên đang bốc cháy.
Pháo đã lên rồi đây,
Trút hết không ngừng tay,
Quân thù kia đem xác chôn nơi này.
- Anh em ơi, tránh cho xe lên nhớ!
- _________ (01:09)
- 105 phải không? Bắn cho tin vào nhớ!
- Nhất định rồi!
2-
Hôm nay ta mở đường,
Kiến thiết khắp Điện Biên,
Ơ các đồng chí tiến nhanh lên!
Bất chấp hết ngày đêm,
Phá núi đắp đường lên,
Chúng ta toàn thắng phen này.
Nơi đây chúng ta đã đêm ngày,
Cùng thi đua tiến nhanh,
Đắp con đường vinh quang này.
Nay mai ngồi bên tay lái,
Trên đường leo qua núi,
Ta tới thăm núi đồi Điện Biên.
Bát ngát bao nông trang,
Nối tiếp trên con đường,
Về Thủ đô đang kiến thiết.
Khói bốc lưng trời cao,
Những ước mơ đẹp sao,
Đây Điện Biên lúa chín bốn phương trời.
- (Huýt sáo) Anh em ơi, tránh ra cho xe đi nhớ!
- Có ______ lên không đấy? (02:15)
- Có thư không?
- Có đây, nhưng chuyến sau nhớ!
- Ồ...
(quay lại "Nơi đây chúng ta đã đêm này" đến hết bài)
Kết:
Khói bốc lưng trời cao,
Những ước mơ đẹp sao,
Đây Điện Biên ngàn đời bừng sáng.