MEN BIỂN HƯƠNG RỪNG
Em đi lên rừng còn anh xuống biển
Chuyện Âu cơ thời nay chẳng hiếm
Như chúng mình hai đứa mến thương nhau
Đêm đêm rừng sâu, chàng nghe suối hát
Mà lại nghe đất trở quanh mình
Em biết anh dõi theo luồng cá
Trong muôn trùng sóng gió biển khơi.
Rồi đây, ngày mai khi con chúng ta khôn lớn
Giữa biển trời thỏa cánh con bay
Từ đầu nguồn ngọn sóng hôm nay
Nhìn biển trời bát ngát chân mây
Hương rừng men biển, mẹ cha từng đã sống nồng say...
Cho cuộc đời thỏa cánh con bay...