Mẹ lại ngồi vót chông,
Dáng lưng còng muôn thuở,
Lầm lì trên mũi rựa,
Ngón tay già nhẹ đưa.
Đêm vào đêm rất sâu,
Tiếng mài dao vẫn thức,
Thoắt lặng trong đêm dài,
Lại dồn dập vang dậy.
Mẹ lại ngồi vót chông,
Căm thù răng nghiến chặt,
Giận bầm gan lũ giặc,
Tuổi già chẳng được yên.
Đất vẫn đất năm nào,
Thêm một lần chông dựng,
Măng vẫn măng mọc đứng,
Qua muôn trùng bão giông.
Mẹ vót nhọn mũi chông,
Đủ xuyên vào tim chúng,
Từ những khóm tre ngà,
Trở thành một rừng chông bẫy.
Không để cho đất đai,
Lạnh một vùng bóng tối,
Một triền sông mỏm núi,
Máu chảy dài biên cương.
Vì những gì thân yêu,
Gọi lên thành Tổ quốc,
Trời nắng mưa chiều,
Nhuộm lên hai màu mái tóc.
Vì một khoảng trời xanh,
Tình yêu đầu mái rạ,
Vì bông lúa chín thơm,
Đang hẹn mùa gặt mới.
Mẹ lại ngồi vót chông,
Trắng đêm dài không ngủ,
Cùng làng buôn đánh giặc,
Grăng lên đầu ngọn núi.
Bàn tay quen làm nương,
Thêu hoa trên khung cửi,
Hôm nay cùng con cháu,
Không thẹn với cha ông.
Mẹ lại ngồi vót chông,
Chị lại ngồi vót chông,
Em lại ngồi vót chông.