Cứ mỗi lần hành quân qua đây,
Lòng tôi lại nhớ em da diết,
Màu hoa tím chẳng phải tôi chưa được biết,
Nhưng đến giờ tôi mới hiểu màu hoa.
Chẳng giấu gì, chẳng phải giấu lòng ta,
Tôi thầm nghĩ cô gái nào mà chẳng khóc,
Khi đưa tiễn người con trai thân nhất,
Hoa mua ơi nói giùm với lòng anh.
Không dừng lại đâu giữa đất trời mông mênh,
Tôi đã đi rất xa rất xa em rồi,
Chẳng dễ gì về thăm em trong phố,
Anh ép cánh hoa mua vào trong sổ,
Tím cả lòng anh và tím cả lòng em.
Tiếng hát ai đằng sau bâng quơ,
Tôi ngoái lại chào hoa lần nữa,
Rừng vắng lặng mà tôi cứ ngỡ,
Có đôi bạn nào mới đón đưa nhau.