Màu hoa đỏ
Có người lính mùa thu ấy ra đi từ mái tranh nghèoCó người lính mùa xuân ấy ra đi từ đó không về.Dòng tên anh khắc vào đá núi, mây ngàn hóa bóng cây cheChiều biên cương trắng trời sương núiMẹ già mỏi mắt nhìn theo.Việt Nam ơi !Việt NamNúi cao như tình mẹ bốn mùa tóc bạc nỗi thương con.Việt Nam ơi! Việt NamNgọn núi nơi anh ngã xuống rực cháy lên màu hoa đỏ phía rừng xaRực cháy lên màu hoa đỏ trước hoàng hôn.