Bay theo tiếng hát tôi,
Bao cánh hoa đào phớt đỏ,
Chiều Sơn La lộng gió,
Tôi nghe hoa thì thầm.
Tôi nghe hạt nẩy mầm,
Bên khe tường nhà ngục,
Trở trăn và khó nhọc,
Trong giá lạnh mùa đông.
Anh Tô Hiệu ơi,
Nghe chăng lời tôi,
Những hạt giống non anh trồng,
Nở bao mùa hoa đào trong sáng.
Nụ hoa chúm chím hồng,
Lung linh trên khoảng trời bừng nắng vàng.
Bàn tay người cách mạng,
Không chết bao giờ,
Gieo bao ý nhạc vần thơ,
Cho mai sau hát mãi.
Tiếng hát tôi như đọng lại,
Trên cành đào Sơn La,
Anh Tô Hiệu ơi,
Nghe chăng lời tôi,
Nhớ về cùng mùa hoa.
Kết:
Hãy về cùng mùa hoa,
Anh Tô Hiệu ơi,
Nghe chăng lời tôi,
Nhớ về cùng mùa hoa.