1-
Ai ra đi khắp miền quê,
Nghe âm thanh sóng biển vọng về,
Dù thì thầm những lời yêu thương,
Cây dừa quê minh bám chặt đất biên cương.
Tôi yêu mảnh Cà Mau,
Bầu trời xanh xanh ngắt một màu,
Theo kênh rạch, tàu em đưa tin,
Đâu quản gì mưa gió hiểm nguy.
Quê em đất mũi Cà Mau,
Tổ quốc giao cho những mũi tàu,
Hỡi tuyến đầu ải Bắc mến yêu,
Cho em gửi từ miền đất mũi Cà Mau,
Giữ một lời thề vì quê hương trung kiên,
Giữ vững rừng tràm, rừng đước lấn biển Đông,
Sức mạnh quật cường bám chặt đất biên cương.
2-
Sông quê hương nước Cửu Long,
Mênh mông trôi theo kênh rạch về đồng,
Những tấm lòng rừng tràm U Minh,
Chăm lo chiến sĩ mình bám chặt đất biên cương.
Sông sâu biển lúa Cà Mau,
Muối trắng tinh nặng nghĩa, nặng tình,
Kênh xa từ rải khắp qua Năm Căn,
Ra ruộng về trên bến dưới thuyền trôi.
Khơi xa ngọn đước hòn Khoai,
Mùa cá tôm thương nhớ nhau hoài,
Theo kênh dài giọng em thêm vút cao,
Câu ca tự hào về đất Mũi Cà Mau,
Đất trời tận cùng của non sông thân yêu,
Vang lên bài ca Tổ quốc Việt Nam,
Giữ gìn vẹn toàn dải đất biên cương.
Kết:
Mảnh đất tận cùng Tổ quốc Việt Nam
Đất tràm bạt ngàn Cà Mau quê tôi.