Ngày xuân em hát ru anh,
Mầm non đang nhú trên cành cây khô.
Ngủ đi vầng trán ưu tư,
Cả đôi mắt dõi bến bờ xa xôi.
Biết bao đắng ngọt cuộc đời,
Biết bao nhiêu nỗi đầy vơi ân tình.
Ngón tay em đan tóc của anh,
Lựa đi sợi bạc dệt thành nắng mưa.
Lời ru có từ thuở xưa,
Chặng đường xa nỗi đợi chờ chông chênh.
Bây giờ em hát ru anh,
Gừng cay muối mặn cũng thành lời ru.
Cầu cho bớt nỗi âu lo,
Để trái tim hát lời ru ru hời.
Mưa xuân giăng mắc đầy trời,
Bao nhiều lộc biếc thành lời ru anh.