Đi về nơi đâu, dẫu về nơi đâu,
Trồng cây bông ngâu (ớ hơ) trồng rặng trâm bầu,
Trồng cau cho mẹ, lại trồng dừa cho em,
Bóng mát câu ru, đong đưa bên thềm.
Mặt trời long lanh, trăng vàng soi bóng,
Câu ru của mẹ thì thầm êm êm,
Câu ru của mẹ vẫn dìu dặt đêm đêm.
Ơ ầu ơ, ơ ầu ơ, ớ ơ ơ ơ ớ ơ ờ,
Dẫu ở hai đầu khác từng cơn mưa nắng,
Giọng ấm ầu ơ chung tình của mẹ,
Chiếc võng đay hay chiếc võng dừa,
Ví dầu mẹ ru, ví dầu mẹ ru.
Bao năm mặt đất dẫu còn nhiều thương đau,
Bao năm con sông bên lở, bên bồi.
Lời mẹ hát ru con là lời nhân ái,
Lời mẹ hát ru con rì rầm sóng vỗ.
Con lên Đồng Văn mà uống ngụm nước suối rừng,
Mẹ vẫn hát ru con thơm hương quế, hương hồi.
Con về Cà Mau mà đốt đồng, gieo lúa,
Mẹ vẫn hát ru con, câu hát ngát hương sen, hương tràm.
(Kết)
Đi về nơi đâu, dẫu về nơi đâu,
Trồng cây bông ngâu (ớ hơ) trồng rặng trâm bầu,
Trồng cau cho mẹ, lại trồng dừa cho em,
Bóng mát câu ru, đong đưa bên thềm.
Mặt trời long lanh, trăng vàng soi bóng,
Câu ru của mẹ thì thầm êm êm,
Câu ru của mẹ vẫn dìu dặt đêm đêm.
Mẹ Việt Nam ơi, vọng lời ru đất nước,
Mẹ Việt Nam ơi, vọng lời ru quê hương.