1-
Từ cửa sông Nhật Lệ, mời anh về thăm quê,
Dòng Kiến Giang mình đó, hỏi anh còn nhớ không?
Thuyền ngược dòng sông xanh, qua An Xá bến xưa,
Đường đi lên thăm chợ Tréo, xanh xanh thẳm hàng dừa.
Ôi nhớ không anh ngày nào chốn đây,
Em tiễn đưa anh tòng quân (là) vô Nam,
Khoan dô khoan xin mời các bạn,
Nghe không anh câu hò nhật khoan.
Nay sông xưa vẫn con đò bến cũ,
Mà cuộc đời thay đổi muôn phần,
Bên con sông những tháng ngày mà lam lũ,
Vẫn có người thương nhớ, thương nhớ, đợi chờ anh.
2-
Gặp mùa trăng đang về, mời anh lại Ninh Châu,
Truyền thống xưa nơi ấy, càng thắm tình nghĩa sâu,
Thuyền lại về sông sâu, bay theo gió lướt mau,
Thuyền ta qua thăm Hạc Hải, nghe tôm cá rì rào.
Ôi nhớ không anh ngày nào chốn đây,
Thông lối xe đi cùng nhau đêm đêm,
Khoan dô khoan câu hò đắp đường,
Với xe đi đâu nhà được yên.
Nay sông xưa vẫn đêm ngày thủ thỉ,
Cầu Quán Hàu đôi bờ nối liền,
Thương yêu nhau trong những ngày đánh Mĩ,
Đã một lời hẹn ước, đâu có ngày nào quên.