1-
Xuân đã về rồi, lê trắng rừng biên cương,
Từ nơi xa xôi nhớ mùa hoa Hà Nội,
Nhớ ngày đón xuân với những tà áo mới,
Và như cánh đào xinh xinh niềm vui mới.
Rằng đã xa nhau hơn bốn mùa xuân về,
Để nhớ cho nhau qua bốn lần hoa nở,
Anh vẫn nhớ (em vẫn nhớ),
Từng hàng cây góc phố (và không bao giờ quên),
Vườn đào xưa của chúng mình.
ĐK:
Nhớ về em (nhớ về anh),
Cô gái Ngọc Hà (ơi anh chiến sĩ trận tiền),
Cô gái làng hoa ơi dịu dàng biết mấy,
Đẹp sao đôi môi như bông hồng thắm đỏ,
Và sắc hoa đào như in trên má em.
Nhớ về anh, anh chiến sĩ biên cương,
Một bài thơ gửi từ Hà Nội,
Để nhớ Ngọc Hà quê hương mình nhớ mãi,
Và cùng hẹn mùa sau (và cùng hẹn mùa sau),
Ta sẽ gặp lại nhau (ta sẽ lại gặp nhau).
Lại nhớ về em, cô gái ở quê hoa,
Một bài ca gửi về Hà Nội,
Để nhớ Ngọc Hà quê hương mình nhớ mãi,
Và một nhành hoa lê (và cành đào Nhật Tân/và một cành đào tươi),
Anh xin gửi tặng em (em xin gửi tặng anh).
2-
Xuân đã về rồi nơi quê nhà xa xôi,
Về nơi biên cương nhớ rừng xanh núi đồi,
Lê nở trắng rừng xuân quây quần bên chốt,
Và đón cành đào quê hương mình gửi anh.
Rằng đã xa nhau hơn bốn mùa xuân trọn,
Để nhớ cho nhau qua bốn lần lê nở,
Núi hỡi núi (em vẫn nhớ),
Dù đèo cao dốc đá (và sông ơi hỡi sông),
Cũng chẳng ngăn được chúng mình.
(ĐK)