Cây đào này Bác đã trồng,
Lần Người về thăm trận địa năm xưa.
Hôm nay khi mùa xuân đã về,
Hoa đào nở và Bác cũng đã đi xa.
Ôi bao thương nhớ, chúng con đến quây quần bên cây,
Bồi hồi ngồi kể lại lần Bác đã về thăm.
Nơi đây là nơi Bác đứng vạch đường cho đạn con bay,
Bác đó vầng trán Người mênh mông,
Bác đó mắt ngời như sao trời, tà áo nâu nhẹ bay trong gió.
Người, Người ơi, dáng Người còn in trên ngọn cỏ nhành cây,
Bác như vẫn còn ở nơi đây, giữa trời Thủ đô hôm nay.
Chiếc mũ sắt này Bác cầm trong tay,
Hơi ấm của Người như vẫn còn đây,
Ơi tình Bác như biển lớn.
Hôm nay con đi trên trận địa,
Mỗi lời Bác như còn vọng vang đâu đây,
Càng nhắc con sớm hôm luyện rèn,
Để lần Bác về thăm mãi thành kỷ niệm không quên.