1-
Đâu thân yêu như mảnh đất hiền hòa,
Tháng năm dù trải bao gian lao vẫn cao tiếng ca.
Đâu đau thương cho bằng chốn đây biên cương,
Giữa đêm ngập xương máu nơi nơi tóc tang ngút trời.
Bọn giặc hèn lén lút kéo sang trong đêm đen,
Tàn sát cả bầy em thơ ngây,
Tội ác của chúng chất đầy,
Nợ máu đòi trả ngay.
ĐK:
Nơi biên giới hôm nay,
Người dân đứng vững trên luống cày,
Nhưng súng vẫn không rời tay,
Và mũi chông sẵn sàng đây.
Bọn giặc tới đây,
Nợ xương máu bắt trả nơi này,
Mỗi ngọn cỏ, nhành cây,
Quyết sẽ không dung tha bọn bay.
Ta mong ước nơi đây,
Một biên giới yên vui, thanh bình,
Cho tiếng chim vang đồng xanh,
Gọi tiếng chim trong rừng xanh.
Nặng tình nước non,
Mà tay súng hôm nay sẵn sàng,
(1) Hờ hơ hơ hớ hơ,
Hờ hơ hơ hớ hờ,
Hờ hơ hớ hơ, hờ, hớ.
(2) Một lòng sắt son,
Vì Tổ quốc Việt Nam.
2-
Bao thân thương mỗi mảnh đất trên quê hương,
Thấm bao giọt mồ hôi ông cha, thấm bao máu xương.
Đứng nơi đây, dẫu một tấc ta không lui,
Súng bom giặc nào ngăn ta đi giữ gìn đất trời.
Vang bên tai tiếng nói thiết tha bao yêu thương,
Cả nước gửi về nơi Tây Nam,
Tình nghĩa từ bao xóm làng,
Niềm tin tưởng ngời sáng.
(ĐK)