1-
Dù màn đêm đen dày trên sông,
Dù bão giông mưa gió mịt mùng,
Dù rừng sâu lũ xô thác cuộn,
Ta cắm thuyền chặn mưa giông.
Thuyền thủy văn buông neo trên sông,
Miệt mài trên tuyến đo thân quen,
Tiếng chuông reo lên báo từng con nước.
Qua một máy đo dòng,
Ta gửi tình trong dãy số bay đi,
Giúp bao cánh đồng mượt thêm mùa lúa.
2-
Dù đạn bom quân thù ngăn sông,
Giặc tới gieo lửa khói mịt mùng,
Thuyền này đo trái tim anh hùng,
Chuông vẫn gọi giờ xung phong.
Ơi miền Nam yêu thương nghe chăng,
Từng nhịp chuông máy đo trên sông,
Hát reo vui chung mỗi ngày chiến thắng.
Khi thả máy đo dòng,
Ta tưởng chừng nghe rõ tiếng quê hương,
Vẫn đang thì thầm niềm vui mạnh lớn.
3-
Thuyền thủy văn khuya về bên sông,
Lòng sáng trong dù đêm mịt mùng,
Còn vẳng nghe tiếng chuông hy vọng,
Đo sức bền của tuổi thanh xuân.
Trong niềm vui dâng lên mênh mông,
Anh tưởng khi sẽ đưa em đi,
Suốt trăm con sông, suốt ngàn con suối.
Trên Tổ quốc muôn dòng,
Ta tự hào nghe mỗi phút chuông reo,
Báo tin mạch đời chảy trong lòng nước.
Kết:
Dòng sông nước trôi đi, thời gian sẽ trôi đi,
Nhưng tấm lòng yêu đời thiết tha,
Ghi bằng con số thủy văn sẽ còn lại mãi.