Ru hời, ru hỡi, hỡi là ru hời,
Hờ hơ hớ hơ, hờ hơ hớ hờ,
Hờ hờ hớ hơ, hơ hớ hơ hờ.
Mẹ ru con như cây ru quả,
Mẹ ru con như trời đêm ru vầng trăng,
Lời hát ru ngàn năm đất nước vỗ về.
Ông các con xưa là du kích Ba Tơ,
Kháng chiến chín năm làm nên sử sách.
Cha các con xưa những ngày đầu đánh Mĩ,
Đã viết nên miền Nam thành đồng,
Tình nước non ngàn năm nhớ mãi.
Uống nước nhớ nguồn, cay đắng ngọt bùi,
Cha ông ta tìm lại đất nước.
Lời mẹ ru nghiêng bóng núi,
Lời mẹ ru nghiêng Trường Sơn.
Lời ru người lính, đôi vai bạc màu,
Lời ru mây trắng, như cánh lá sen,
Che nắng, che mưa, che đoàn quân đi.
Nhớ nghe con, đừng quên thời máu đổ,
Nhớ nghe con, đừng quên thời lửa khói,
Những người mẹ quê hương, những người dân quê hương,
Đã qua bao hy sinh, giành độc lập tự do.
Mẹ ơi, mẹ như dòng sông lớn,
Mẹ ơi, mẹ như Trường Sơn,
Mẹ sinh người lính, thủy chung vẹn tròn,
Mẹ như mây trắng, như cánh lá sen,
Mẹ Việt Nam ơi, mẹ Việt Nam ơi.