(Đọc trên nền nhạc)
Đội quân ấy không mặc đồng phục, cũng chẳng có doanh trại thường trực.
Họ có mặt ở mọi nơi, mọi lúc,
Hình ảnh họ gắn bó với từng nét dáng thân quen của phố phường Hà Nội.
Những đội dân phòng ấy là niềm tự hào của Hà Nội chúng ta,
Họ mang trong mình sức mạnh của truyền thống xưa và sức trẻ của chế độ mới.
1-
Chúng tôi là đội dân phòng gồm trẻ già và gái trai,
Lắm ngành nghề lại ở phân tán khắp phố lớn tới ngõ ngoại ô.
Đầu mũ sắt, tay câu liêm, khiêng thùng chữa cháy hay xách túi cứu thương,
Chúng tôi đi làm nhiệm vụ công dân, những công dân của Hà Nội anh hùng.
Chúng tôi đi trên những vỉa hè hương bay,
Nhớ từng căn hầm, từng máy nước, từng hàng cây.
Lúc bom nổ là hiệu lệnh tập hợp, vượt gian nguy giúp dân liền tay,
Trong chiến đấu lúc đạn lửa nơi nơi, luôn luôn có mặt đội dân phòng chúng tôi.
2-
Chúng tôi là đội dân phòng người Hà Nội thời chiến tranh,
Vẫn đàng hoàng làm việc sớm tối, vẫn cất tiếng hát khúc nhạc vui.
Giặc lái Mĩ xuống nơi đâu, dây thừng chão chắc là đã sẵn sàng rồi,
Những cô em mảnh dẻ xinh tươi, bắt đem giam cả bầy giặc Huê Kì!
Chúng tôi đi tim cháy bỏng niềm yêu thương,
Giúp từng gia đình, mẹ già, em bé bị đạn bom.
Những căn nhà ai đi xa gửi lại, còn vẹn nguyên suốt bao ngày đêm,
Ta đánh Mĩ có bao ngành tham gia, nhưng không thiếu được đội dân phòng chúng tôi!