Đêm năm xưa nghe cung đàn gây mơ,
Âu yếm nâng tà quạt,
Hồn gió đưa về thuyền,
Tưởng người trên sóng ru thần tiên.
Êm êm êm dần lan,
Cung Nam Thương mờ vang,
Em yêu ai bờ sông nhớ thương ai trong đàn,
Xa xa xa rồi tan,
Cung Nam Ai thở than,
Ai thương em lầu buồn mỗi lúc khuya tàn canh.
Dứt khúc đàn, hồn em thấy đê mê,
Ôi tiếng đàn, lời không mong ước thề,
Đã thấy tàn, đời không gió xuân về,
Khi tiếng ai dần xa.
Tương tư một khối u sầu,
Đợi chờ trăng lên để tan hết thương đau,
Mi em nước mắt hoen mầu,
Tóc chảy ngàn hàng môi thắm còn đâu.
Đêm năm xưa tương tư người hò khoan,
Ôm ấp bao mộng vàng,
Cho tới khi gặp chàng,
Thì đành tan vỡ câu chờ mong.
Đêm năm xưa trên con thuyền lẻ loi,
Khi trót yêu người rồi,
Xa cách nhau vì đời,
Tủi hờn duyên kiếp bao giờ nguôi,
Để thành bài hát ru òng tôi.