Khi nghe gió thổi qua khe suối,
Em biết mùa thu đã hết rồi.
Sáng dậy mái nhà sương muối buốt,
Thương anh bộ đội giữa núi rừng.
Muốn lên khung cửi suốt ngày đêm,
Không để con thoi đứng lại xem.
Dệt chóng kịp may quần áo ấm,
Gửi ra tiền tuyến cả lòng em.
Bọn giặc ném tan những rẫy chàm,
Chỉ còn đủ nhuộm một màu lam.
Tím nâu hòa lẫn cho thêm thắm,
Thương nhớ thì nâu cũng hóa chàm.
Các anh ơi, các anh là chiến sĩ của dân,
Hãy nhận tình em, áo ấm thân.
Đánh giặc có sờn, em vá lại,
Hết mùa đông lạnh sẽ sang xuân.