( Bài hát về Đồng chí Nguyễn Đức Cảnh (2 tháng 2 năm 1908 – 31 tháng 7 năm 1932) là một nhà hoạt động cách mạng Việt Nam. Ông là Bí thư đầu tiên của Thành ủy Hải Phòng và là Tổng biên tập đầu tiên của báo Lao động.)
1-
Từ thuở ấy, đất nước còn điêu tàn,
Nhân dân bị xéo giày trong tù đày, trong ngục tối.
Ngày và đêm, trên đôi vai trĩu xiềng gông,
Đời như chẳng còn nguồn sống, tàn lụi dần xuống.
Người đồng chí hy sinh cả đời mình,
Từ trong lớp thợ thuyền đi theo Đảng theo dân.
Một tuổi xuân anh dâng cho mọi người,
Mong đổi lấy cuộc đời mơ trong vạn tấm lòng.
2-
Rồi từ ấy, xóm vắng và quê nghèo,
Đêm đêm lặng đi về, trong lòng người gieo hạt giống.
Ngùn ngụt cháy trong bao tim của người dân,
Từ lâu oán thù chồng chất, ngọn lửa hờn uất.
Cùng toàn dân đinh ninh một lời thề,
Vùng lên để diệt thù, anh dẫn đầu tiên phong.
Giành cuộc sống trong tay lũ bạo cường,
Về với lớp thợ thuyền, với dân cày bốn phương.
3-
Rồi một sớm, phố xá lặng u buồn,
Tin anh lọt tay giặc, mang tù đày trong ngục tối.
Người đồng chí qua bao giông tố đòn tra,
Còn hơi sức những ngày cuối, anh còn tranh đấu.
Vừng hồng lên, sương đêm chưa chịu tàn,
Người chiến sĩ từ trần, vì lũ giặc chết oan.
Bờ làng Cấm canh khuya chưa tàn đen,
Còn có muôn nghìn người đang khóc thầm tiếc thương.
4-
Từ thuở ấy, bao nhiêu mùa xuân tròn,
Hôm nay thành Hải Phòng đang nhộn nhịp xây cuộc sống.
Một mùa xuân, reo vang trên bến tàu vui,
Rọi tươi những thôn cày cấy, chan hòa nhà máy.
Người đồng chí hy sinh cả đời mình,
Và đổi lấy nụ cười cho muôn vạn kiếp sau.
Đời đời ghi trong tim của mọi người,
Người chiến sĩ thợ thuyền hy sinh vì núi sông.