Kể chuyện du kích làng Nguyễn đánh giặc
Lời bài hát
1-
Anh em ta vui kể chuyện du kích giữ làng,
A, thật khó khăn nhiều bề mà luôn cứ thắng thù.
- Ơ, ấy chuyện ra làm sao?
- Ấy hôm qua tớ (mấy) được phân công đi đánh mìn,
Tớ (mấy) đào, đào, tớ (mấy) chôn cái mìn hỏng,
Còn mìn thực thì tớ (mấy) chôn ở trong,
Địch đến tưởng bở là mìn của du kích ta thối,
Nó mới xô cả vào.
Ấy thế mới chết, trúng kế (ối a là) trúng mìn tan xác tan thây,
Thằng mất răng, thằng mất hàm, thằng mất tay, thằng mất cẳng,
Thằng đầu lâu là lăn lông lốc.
2-
Anh em ta vui kể chuyện giặc Tây đến làng,
A, thật lắm cái buồn cười nhiều khi nó rất khờ.
- Ơ, ấy khờ ra làm sao?
- Ấy hôm qua tớ cũng được phân công đi đánh chông,
Tớ (mấy) dử, dử, tớ (mấy) câu nó vào vườn,
Trong đó tớ đã để hai quả đu đủ vàng ệnh ở trên cây,
Địch vốn chả là hay híp mắt vì đu đủ, nó mới tranh vào lấy.
Ấy thế mới chết, trúng hố (ối a là) tớ đào ba đứa là sóc chông,
Thằng thì nhăn, thằng kêu giời, thằng đứng trơ như phỗng đực,
Cứ lạy van là ông du kích.
3-
Anh em ta vui kể chuyện du kích giữ làng,
A, giặc súng to đạn nhiều nào đâu có cần.
- Ơ, ấy chuyện ra làm sao?
- Ấy nhưng ta cũng có hôm bị Tây nó vây bất ngờ,
Nó (mấy) lội, lội, nó (mấy) vây khắp đầu làng,
Nào súng to, súng nhỏ, lính trắng lính đen đến một đại đội,
Mà du kích ta chỉ có dăm chàng: 2 dao, 3 súng,
Bí quá, tớ mới vơ lấy kèn: "Te te te tí tò te tí tò te, xung phong!"
Địch hốt quả tưởng là bộ đội 88 nó mới liền chạy.
Bán sống bán chết, ba chân (ối a là) bốn cẳng chúng nó xô nhau,
Thằng vứt lon, thằng vứt giấy, thằng súng to, thằng súng nhỏ,
Bèn gào nhau chạy mau cho thoát.
Kết:
A, du kích ta giữ làng giữ quê,
Có lắm chuyện là thú ghê,
Khó khăn nhiều bề vẫn dẻo vẫn dai,
Ta đánh giặc bằng quyết tâm nên lũ giặc khiếp kinh,
A, du kích mình không có súng mà vẫn thắng.
