Hương thảo nguyên mênh mông đêm nhẹ đến,
Bao la nương xanh, đàn bò như không ngủ,
Vẫn miệt mài say vì cỏ ướp sương khuya.
Hương thảo nguyên mênh mông như quyện lấy,
Những nương chè trải rộng tới chân mây.
Hương thảo nguyên Mộc Châu ta đó (a hơ, à hớ).
Ai về miền xuôi, hồ dễ quên núi đồi sương phủ,
Những con người giành lấy hạt trân châu,
Giữa nơi rừng xanh, núi đỏ.
Mộc Châu ơi, tôi đã về đây cùng Người,
Hương thảo nguyên quyện mãi cuộc đởi tôi.