Xa nhà rồi, mùa thu tới nôn nao,
Nhớ kỷ niệm của những ngày bé nhỏ,
Nhớ buổi tựu trường phượng còn thắm đỏ,
Tiếng ve còn êm dịu những trò vui.
Đến sáng hôm nay hành quân qua đồi,
Mới ngỡ ngàng trước rừng hoa cúc nở,
Cúc bé nhỏ mà đồi không bé nhỏ,
Nên màu vàng cứ bỡ ngỡ bao la.
Mẹ ơi mẹ đứa con đi xa,
Mười tám tuổi mới lần đầu cảm thấy,
Yêu bông cúc đơn sơ mà lộng lẫy,
Mọc trên đồi giữa ngàn loại cỏ cây.
Mẹ ơi mẹ đứa con đứa con đi xa,
Trên đường hành quân khát khao gặp mẹ,
Để làm việc chưa kịp làm ngày bé:
Bông cúc này hái tặng mẹ thân yêu.