Dô khoan dô hò, hò dô khoan (ớ) hò dô khoan,
Dô khoan dô hò, hò dô khoan (ớ) hò dô khoan, hò khoan hò.
Ai qua đây ghé lại cùng tôi hò (hò dô khoan),
Chứ câu sắt son lời chung thủy (hò dô khoan),
Nghĩa tình nước non.
Hò dô khoan là dô khoan hò,
Hò dô khoan ơi hò dô khoan, hò khoan hò.
Quê hương ta lúa đượm bờ đôi bờ (hò dô khoan),
Chứ cây lúa thương người chiến sĩ (hò dô khoan),
Gởi lòng ra tiền phương (là hố, hỡi là, hỡi hò, hò ơi).
Hỡi người, người ra chốn (ớ) biên cương,
Tình em, em vẫn giữ thủy chung chờ em chờ.
Hò dô khoan ới hò dô khoan,
Hò dô khoan ới hò dô khoan.
Dô khoan dô hò, hò dô khoan (ớ) hò dô khoan,
Dô khoan dô hò, hò dô khoan (ớ) hò dô khoan, hò khoan hò.
Ta yêu nhau chẳng ngại hà giang hà (hò dô khoan),
Chứ anh không chê vành nón lá (hò dô khoan),
Thì em giữ tà áo quê (là hố, hỡi là, hỡi hò, hò ơi).
Cho dù, dù biển cách (ớ) sông ngăn,
Tình em, em vẫn giữ thủy chung chờ em chờ.
Hò dô khoan ơi hò dô khoan,
Hò dô khoan ơi hò dô khoan.