Khi anh chia tay em trên đê sông Hồng,
Từng thảm lúa đang đợi chờ mùa gặt,
Em đã nghe rì rầm anh hát:
“Ai đã từng qua Cửu Long Giang.”
Trước lúc lên đường anh kể em nghe,
Về biền rừng tràm quanh năm lộng gió,
Về mũi đất ngày đêm sóng vỗ,
Và những con đường rợp bóng ô môi.
Đất nước mình bao năm chia đôi,
Dòng Hiền Lương không khi nào yên lặng,
Đêm trăn trở để ban ngày trao sóng,
Thương những xóm làng thấp thỏm bờ Nam.
Trên đê sông Hồng anh và em chia tay,
Nay đã đến những ngày vui sum họp,
Để em vào soi bóng Tiền Giang,
Rồi anh hái hoa mai vàng tươi găm mái tóc em.
Và cùng em reo ca mùa xuân mới,
Thỏa lòng ta bao ngày đêm mong đợi,
Nước non mình tươi sáng những mùa xuân.
Kết:
A, á ha, a á ha,
A, á ha, a á ha,
Thỏa lòng ta bao ngày đêm mong đợi,
Nước non mình tươi sáng những mùa xuân.