Khi tôi ngắm trông sóng biển lúa vàng mênh mông bao la,
Bởi là có con đê đã quên mình vì quê hương ta.
Khi tôi lắng nghe những tiếng sáo diều đọng lời chim ca,
Bởi là có con đê đã quên mình giữ yên cho quê nhà.
Tôi yêu thiết tha con đê Hồng Hà,
In dấu chân Bác đã bao lần Người qua,
Giữa mùa nước lũ (ấy) giữa mùa mưa sa.
Tôi yêu thiết tha con đê ruột rà,
Như bàn tay ta từng nuôi đê bằng đất,
Đê là bức trường thành,
Chẳng bom nào phá được,
Chẳng sóng nào vượt qua.
Hỡi con đê quê nhà,
Nói bao điều kỷ niệm,
Tiễn người thương đi xa.
Hỡi con đê quê nhà,
Mang tên dòng sông lớn,
Tình đất nước bao la.
Hò ta dô hó ta, bởi đê là sắt đá,
Nên sông mới hiền hòa thủy chung với lòng ta.
Nuôi đê trong nắng hạ, tay luyện đất phù sa,
Cùng niềm vui hòa khúc hát (a) đê dài theo tiếng ca.