1-
Ai cũng nhìn em bằng cái nhìn thương mến,
Như phút chia tay trước lúc lên đường,
Em vào nghề thợ nề từ mùa xuân ấy,
Đi trong nắng, trong mưa xây những công trình.
Gặp em trên những công trường,
Đẹp sao gái quê mình,
Em lên giữa giàn giáo,
Mây bay gió bay tà áo.
Màu áo bạc vì nắng mưa,
Bàn tay thợ phải miệt mài sớm trưa,
Đặt viên gạch, cầm chắc giáo,
Tường cao dần mà để dàn giáo lên.
Bầu trời xanh, ánh mắt sáng chứa bao niềm tự hào,
Và tiếng hát em vút trên tầng nhà mới.
2-
Ai đã trồng cây để có mùa hoa trái,
Cây lá xanh tươi, hoa trái thơm lừng,
Công trường mở hội, dệt bao nhiều vui mới,
Cho đất nước quê hương, cho mỗi con người.
Chiều nay trên những công trường,
Ngổn ngang những vôi gạch,
Tay em vẫn mải miết,
Xây nhanh những căn nhà mới.
Làn gió thổi bồng tóc em,
Làn nắng tỏa cả bầu trời chói chang,
Chiều nắng dội vào mắt em,
Nhìn đốm lửa nhịp chập chờn chớp xuân.
Bạn mình ơi, đi lên cao với bao người thợ nề,
Nhìn bốn phía chan chứa bao tình, người ơi.