1-
Một mái nhà tranh, một khoảng trời xanh,
Một lũy tre xanh bốn mùa gió hát,
Có tiếng ru hương cau ngọt lành.
Nhà Bác đơn sơ như bao mái nhà,
Chỉ một trái tim chan chứa thương yêu,
Chỉ một trái tim chan chứa tình đời.
Chỉ một trái tim thắm tình yêu nước,
Chỉ một trái tim thiết tha tự do,
Chỉ một trái tim với tình yêu ấy,
Chỉ một trái tim Người vì muôn người.
(x 2)
2-
Con lại về đây lối ngõ vườn cây,
Nơi Bác ra đi mở đường cứu nước,
Nơi Bác mang theo bao nhiêu kỷ niệm.
Vẫn mái tranh xưa như bao mái nhà,
Mà cả nước non che nắng che mưa,
Bạn bè bốn phương lưu luyến tình Người.
Về một trái tim thắm tình yêu nước,
Về một trái tim tha thiết tự do,
Về một trái tim với tình yêu ấy,
Là một tình yêu Người vì muôn người.
(x 2)