Ta mến yêu Hà Nội vào đêm,
Sau biết bao bộn bề hối hả
Ta mến yêu Hà Nội vào đêm
Giữa êm đềm thành phố thật mình hơn.
Đêm mơ màng, đêm mượt như nhung,
Mặt trời ngủ trong căn phòng khép cửa.
Thành phố thức với bao điều kỷ niệm,
Dạ hương bay mơ mộng một tình yêu.
Đèn tỏa sáng lên nền trên ngõ lối,
Gió dịu dàng ve vuốt say mê.
Ta gõ cửa trở lại thời yêu dấu,
Tận cùng đêm hào phóng đón ta về.
Kết:
Đèn tỏa sáng lên nền trên ngõ lối,
Gió dịu dàng ve vuốt say mê.
Ta gõ cửa trở lại thời yêu dấu,
Tận cùng đêm hào phóng đón ta về.
Sương thả giọt êm đềm trên mái phố,
Thả giọt êm đềm, Hà Nội đêm, Hà Nội đêm.