Ai nói Kiên Giang mình nhìn như cô gái,
Gương mặt kiên cường mà rất nên thơ.
Anh yêu em yêu tự bao giờ,
Nhìn mái tóc sao bỗng nhớ về chị Sứ.
Rừng U Minh lá chàm xanh mà nước đỏ,
Da em hồng em có rõ từ đâu?
Gương mặt em như biển Đông Hồ soi bóng núi Tô Châu,
Trong đáy mắt xa xa, đảo xanh màu Phú Quốc.
Nhìn gương mặt em sao ánh lên hình non nước (ơ ớ ơ),
Những ban chiều mặt trời khi lặn xuống biển phía Tây.
Sóng êm đềm làm đón cá tôm về đây,
Bạt ngàn lúa trải cho nhà máy xi măng,
Khói mây giăng tỏa theo gió ngàn.
Màu xuân nay đã sang, nói em nghe cô gái Kiên Giang,
Mùa xuân hôn mái tóc có nghe chăng mùi thơm hương tràm.
Nắng đã lên hồng gương mặt Kiên Giang,
Và nắng đã lên hồng gương mặt người anh thương,
Rọi bước ta đi cùng bao chặng đường dựng quê hương.