Đã qua rồi những phút giây đứng gần cái chết,
Hôm nay đứng gần bên nhau bốn thước, tôi và anh,
Trên đầu mây biếc xanh, dưới chân cát trắng,
Bóng trưa miết hình anh dưới nắng,
Lở loang trong màu áo sạm đen.
Từng bước nặng anh đi,
Dấu giày in trên cát,
Ôi những giọt nước mắt,
Mẹ già lau chưa khô,
Còn gì nghiền nát tâm tư,
Khi quai súng nghiền trên vai anh đó.
Cát thì trắng và máu mình thì đỏ,
Tiếng lòng anh, anh nghe rõ hơn xưa,
Trên chốt này, trưa nay anh nghĩ chi,
Trên chốt này, trưa nay anh nghĩ chi?