1-
Từ một chiều đông ta rời xa Huế,
Giặc tràn phố quê gieo rắc căm hờn.
Muôn vàn thương nhớ gửi Huế kiên cường,
Vui lắm từng tin quân reo cuộn sóng sông Hương.
Từ ngày mùa thu chôn vùi phong kiến,
Cờ hồng thắm tươi phấp phới khắp miền.
Đây người dân Huế vùng đứng lên rồi,
Tay nón bài thơ nhưng tay súng hiên ngang tuyệt vời.
Huế ơi, lòng ta xiết bao tự hào,
Thấy niềm vui lớn mà nghẹn ngào tình quê.
Sông Hương lại ấm câu hò,
Đôi bờ hoa phượng lại nở chan hoà cùng cờ sao.
Huế ơi, câu hò non nước ngưng sao đặng nửa chừng,
Hải Vân giục ta bước đi trọn đường về Cửu Long.
Dồn dập tin khắp nơi reo mừng giải phóng,
Mà lòng ta xao xuyến tình quê.
2-
Từng chặng đường đi qua nhiều biên giới,
Tận nhìn biết bao sông núi tuyệt vời.
Volga, Danube, cuộn sóng Hoàng Hà,
Yêu mến làm sao sông Hương của Huế quê ta.
Mặc dù thời gian nhưng lòng vẫn nhớ,
Một bài hát ru bên xóm tranh nghèo.
Bát canh rau lốt vừa hái lưng đèo,
Ôi nói làm sao khi thương nhớ quê hương dạt dào.
Mẹ ơi ngày mai xiết bao vui mừng,
Khi nghe lại câu hát mà mẹ từng ru con,
Khi nghe mẹ kể tinh tường,
Quê mình mấy lượt đã ngoan cường diệt giặc kia.
Huế ơi, cho dù bão tố vẫn tin ở cụ Hồ,
Bao năm gian khó má cùng chờ, chờ ngày nay.
Cờ hồng bay Huế hân hoan mừng giải phóng,
Mẹ hãy chờ vui đón đàn con.