1-
Tôi thấy em niềm vui dâng tràn,
Khi mầm xanh vươn lên từ mạch đất,
Tôi thấy em bàn tay êm ái gọi lên mầm xanh,
Từ trong gió đông, từ trong nắng hè,
Sao mến thương, lòng tôi muốn nói.
ĐK:
Không thể nói yêu rừng như yêu em,
Và không thể nói yêu em như yêu rừng,
Nhưng thiếu một cành xanh soi mình trên bóng nước,
Đời như thấy thiếu em.
Tôi đã thấy muôn vạn mầm tơ xanh,
Tình em gửi gắm cho cây lên xanh cành,
Hương ngát từ đồi xa, hương tỏa bao bến nước,
Gọi mùa lên hoa trái thêm ngọt lành.
Kết: Ơi cô gái vườn ươm, tình em mang hương rừng lan xa.
2-
Em đã gieo mầm xanh hy vọng,
Gieo mầm xanh yêu thương cho cuộc sống,
Đã thấy em từ trong đôi mắt bình minh màu xanh,
Rộn muôn tiếng chim đùa trong lá cành,
Nhớ tới em, lòng tôi muốn nói.
(ĐK)