Giữa Mạc Tư Khoa tôi nghe (ớ ơ ơ),
Nghe câu hò Nghệ Tĩnh,
Ơi câu hò xứ sở rất thắm đượm tình quê.
1-
Chiều Mạc Tư Khoa rừng dương như trầm lặng,
Mà nghe câu giặm rằng hết giận rồi thương,
Ơi câu hò quê hương em hát chiều ni răng mà thương mà nhớ.
Tiếng hát em vút cao mây lẳng lặng cúi đầu,
Điệu hò sông nước xao xuyến tình đất nước,
Gợi bóng hình của Bác lúc tìm về Lê-nin.
Ngày xưa mẹ ru anh bằng câu hò xứ sở,
Điệu ví giặm quê mình răng mà thương mà nhớ,
Anh qua bao miền quê câu hò theo chân bước,
Chiều đi nghe em hát (ơ, ớ ơ, ơ ớ ơ ờ) mà bồi hồi con tim.
2-
Giọng em ngân lên rằng thương nhau cho trọn,
Rằng qua cơn lận đận rằng mới hiểu lòng nhau,
Ơi câu hò năm nao em hát chiều ni răng mà yêu mà quý.
Hát nữa đi hỡi em cho vọng mãi đất trời,
Điệu hò sông nước xao xuyến tình đất nước,
Đậm nghĩa tình sau trước với bè bạn năm châu.
Ngày xưa Người ra đi vì câu hò xứ sở,
Tìm khắp bốn phương trời con đường lên no ấm,
Hôm nay trên đường đi sáng ngời theo chân Bác,
Càng ngân vang câu hát (ơ, ớ ơ, ơ ớ ơ ờ) cho thắm tình nước non.